Ông Ly sinh năm 1941, tại vùng quê xã Đồng Việt, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang. Ông là anh trai cả trong gia đình có năm anh em (bốn trai, một gái). Cái nghèo đeo bám, cái thiếu vây quanh, và đặc biệt là nỗi mất mát khi cha qua đời sớm đã buộc ông trưởng thành trước tuổi.
Năm 16 tuổi, ông Ly khoác lên mình màu áo lính. Đó không chỉ là bước ngoặt của cuộc đời, mà còn là sự dấn thân của một thế hệ sinh ra trong khói lửa chiến tranh. Ông thuộc lực lượng “bộ đội đường ống” - những người lính không đứng ở chiến hào, không trực tiếp đối mặt với kẻ thù bằng họng súng, nhưng lại giữ một “mạch sống” thầm lặng cho cả chiến trường.
Chiến tranh trong ký ức ông là những đêm tối đặc quánh mùi xăng dầu và khói bom, là tiếng máy bay gầm rú xé ngang bầu trời, là mặt đất rung lên từng hồi dữ dội. Giữa rừng sâu, núi thẳm, trong những đêm tối dày đặc, ông cùng đồng đội lặng lẽ kéo từng đoạn ống, nối dài qua từng triền dốc, từng con suối, từng khoảng rừng bị bom cày xới.
Những dòng xăng dầu không ồn ào, không ánh lửa, cứ thế chảy âm thầm trong lòng đất. Nhưng chính những “dòng chảy vô hình” ấy lại giống như mạch máu nuôi sống tiền tuyến, giữ cho xe còn chạy, súng còn nổ, và những bước chân người lính còn tiếp tục tiến về phía trước. Không có tiếng hô xung phong, không có khoảnh khắc hào hùng, chỉ có sự bền bỉ, kiên nhẫn và một tinh thần trách nhiệm lặng lẽ mà bền gan.
Ông thay cha, không chỉ là trụ cột lao động mà còn là chỗ dựa tinh thần cho mẹ và các em. Ông chăm lo, dạy dỗ các em khôn lớn bằng tất cả trách nhiệm của một người anh cả - thứ trách nhiệm không ai trao, nhưng ông tự nguyện gánh vác.
Ông Trần Đăng Ly (pháp danh Minh Phước) - đã lặng lẽ khép lại hành trình 83 năm của mình như thế.
Những điểm vận chuyển xăng dầu luôn là “tọa độ lửa” - nơi cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, không báo trước. Bom đạn có thể cắt đứt tuyến ống bất cứ lúc nào. Ông Ly đã đi qua những cung đường mà mỗi bước chân là một lần đánh cược với số phận. Khi bom đạn kẻ thù trút xuống thì bỗng chốc tất cả chìm vào im lặng. Có những cái tên quen thuộc bỗng hóa thành ký ức. Những gương mặt đồng đội từng sát cánh bên nhau bỗng trở thành khoảng trống không thể lấp đầy. Chiến tranh, với ông, là như thế - gần, thật và nhói buốt đến tận cùng.
Và cũng trong những năm tháng ấy, người em trai (sau này là liệt sĩ) của ông - đứa em từng cùng ông lớn lên trong mái nhà nghèo, từng chia nhau từng bữa cơm, từng giấc ngủ cũng đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Tin dữ đến, không có một cái ôm cuối, không một lời từ biệt. Chỉ còn lại một khoảng lặng kéo dài trong lòng ông - một nỗi đau không thể gọi thành tên.