Nơi Ký Ức
Sống Mãi Theo Thời Gian

Có những con người, sự hiện diện của họ lặng lẽ như mặt hồ mùa thu, nhưng sức ảnh hưởng lại sâu thẳm như lòng đại dương. Khi họ rời đi, cái họ để lại không chỉ là nỗi nhớ, mà là một chuẩn mực sống, một hệ giá trị đích thực được tạc vào thời gian, một ký ức không thể nào lắp đầy

Cụ Phan Trọng Thắng – nguyên Quyền Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Đồng Nai – là một con người như thế. Ngày 6/3/2026, tức ngày 18 tháng giêng năm Bính Ngọ, cụ nhẹ nhàng khép lại hành trình 97 năm nhân sinh, để lại một khoảng trống mênh mông trong lòng gia đình và một di sản tinh thần bất diệt cho lớp con cháu hậu thế.

PHAN TRỌNG THẮNG
BẢN LĨNH THÉP DƯỚI MỘT TÂM HỒN KHOAN DUNG

Từ Cậu Bé Ở Đợ Chăn Bò Đến Người Chiến Sĩ, Người Cộng Sản Trung Kiên

Sinh năm 1930 tại vùng đất Long Điền, Bà Rịa – Vũng Tàu, cùng sinh thời và cùng quê với anh hùng liệt sỹ Võ Thị Sáu; tuổi thơ của cụ Phan Trọng Thắng không có màu hồng của những lời ru, mà là một tuổi thơ đầy đầy cơ cực

Tháng 5/1947, khi tiếng gọi toàn quốc kháng chiến của Cách mạng vang vọng khắp cả nước, cụ đã lặng lẽ theo bước cha anh vào chiến khu, làm giao liên và tham gia hoạt động Ban Chấp hành Nông dân cứu quốc tỉnh Bà Rịa - Chợ Lớn. Chàng thanh niên trẻ ấy đã đi qua 9 năm kháng chiến chống Pháp với tinh thần kỷ luật tự giác cao độ. Khi tập kết ra Bắc, trong môi trường quân ngũ tại đơn vị D320, cụ đã rèn luyện mình thành một sĩ quan pháo binh mặt đất tinh nhuệ

Với cụ, mỗi phát đạn pháo không chỉ là kỹ thuật, mà là ý chí chiến đấu không bao giờ lùi bước. Năm 1959, cụ vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng, một dấu mốc khẳng định lời thề sắt son với lý tưởng đã chọn.

Những ngày tháng đầu đời lớn lên trong thiếu thốn, mất mát và chia ly, cha mất sớm phải đi ở đợ, làm thuê làm mướn, dầm mưa dãi nắng chăn bò cho chủ đã hun đúc trong cậu bé Thắng một ý chí sắt đá. Càng trong gian khó, cái tính cách “đã quyết là phải làm” càng bộc lộ rõ nét. Cụ không cam chịu số phận nô lệ; cụ quyết định tìm con đường cứu mình và cứu nước, đi theo Đảng, theo cách mạng.

Năm 1954, cụ tập kết ra Bắc. Từ một người sỹ quan quân đội chuyên nghiệp, đến năm 1963 cụ chuyển ngành sang lĩnh vực Tài chính – một mặt trận không tiếng súng nhưng đầy rẫy những cám dỗ và thử thách. Trong suốt những năm học Đại học Tài chính và công tác tại Ty Tài Chính Hà Bắc, cuộc sống vô cùng thiếu thốn, nhưng cụ chưa bao giờ để cái nghèo làm vẩn đục nhân cách

Chính tại mảnh đất miền Bắc ấy là quê hương thứ hai của cụ, cụ đã được nhân dân thôn Đại Mão, xã Đại Thành, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang, đặc biệt là gia đình ông Trần Văn Tề, nguyên chủ tịch xã Đại Thành đã cưu mang và xem cụ như con đẻ. Mối lương duyên tiền định với bà Ngô Thị Hồng cùng thôn Đại Mão – người phụ nữ nông dân chân chất, chăm chỉ – không chỉ là sự kết nối của một gia đình, mà còn là biểu tượng cho sự gắn bó keo sơn giữa hai miền Nam - Bắc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Trên cương vị Phó phòng Tài vụ - Thu Quốc doanh, cụ đã định hình cho mình một tôn chỉ sống quyết liệt: Làm tài chính phải “SẠCH”. Sạch trong từng con số, sạch trong cách làm, và sạch ngay từ trong suy nghĩ. Cụ là người ít nói nhưng dứt khoát, không bao giờ phô trương hay chạy theo thành tích, nhưng khi đã đưa ra quyết định dựa trên lẽ phải, không điều gì có thể làm cụ lay chuyển. Sự trung thực của cụ đôi khi khiến người khác kính trọng, nể phục, nhưng đó chính là cái uy của một người tài chính minh bạch, người cộng sản chính trực.

Hai Miền Nam - Bắc Và Nguyên Tắc “Sạch” Trong Ngành Tài Chính

Sau ngày đất nước thống nhất, năm 1976 cụ đưa gia đình trở về Nam, về quê nhà sinh sống và tiếp tục cống hiến tại Sở Tài chính Đồng Nai

Hình ảnh một vị lãnh đạo làm việc không kể ngày đêm, điềm tĩnh nhưng dứt khoát đã trở thành biểu tượng của ngành Tài chính tại Đồng Nai. Với cụ, chức vụ không phải là quyền lực để hưởng thụ, mà là trách nhiệm với dân, với Đảng. 65 năm tuổi Đảng là 65 năm cụ giữ trọn một đường thẳng, không một lần lệch hướng, không một lần thỏa hiệp với những điều trái với lương tâm.

Đây là thời kỳ bao cấp với muôn vàn khó khăn, thiếu thốn chồng chất. Trong vai trò lãnh đạo, từ Trưởng phòng đến Phó Giám đốc, Quyền Giám đốc Sở, cụ Thắng luôn là người "đứng mũi chịu sào". Cụ có một phong cách làm việc kiên định, chấp hành quy định của Đảng và nhà nước: Việc gì khó, cụ nhận; việc gì khổ, cụ làm trước. Cụ được các thế hệ ngành Tài chính gọi với cái tên thân thương là “Bác 6 Thắng”

Người Lãnh Đạo Kiệt Xuất Giữa
Những Năm Tháng Gian Khó

Trong vai trò Bí thư, Phó Bí thư Đảng ủy, thành viên Ban cán sự Đảng, cụ lãnh đạo bằng sự gương mẫu, luôn điềm tĩnh, chắc chắn, để lại trong lòng đồng nghiệp hình ảnh một con người chân thành, thẳng thắn mà đầy tình nghĩa, người ta có thể quên những con số cụ từng xử lý nhưng không quên cách đã sống.

Người Cha Nghiêm Khắc
Và Tình Yêu Thương Vô Bờ

Trong gia đình, cụ là một người chồng, người cha, người ông có trách nhiệm đến mức mẫu mực. Cụ và bà Ngô Thị Hồng có với nhau 7 người con

Nỗi đau mất đi người con gái đầu lòng vào năm 1968 giữa thời chiến tranh ác liệt, thiếu thốn phương tiện và thuốc men, là vết thương lòng lặng lẽ mà cụ mang theo suốt đời. Có lẽ vì vậy, cụ dồn hết tâm sức để nuôi dạy những người con còn lại nên người.

Tính cách "đã làm là làm đến cùng" của cụ thể hiện rõ nhất trong việc giáo dục con cái. Cụ quyết tâm các con phải được học hành đến nơi đến chốn. Những năm tháng sau giải phóng, hình ảnh một vị lãnh đạo Sở Tài chính vẫn hằng ngày chở từng bao bắp, bao cám đi xay xát, tự tay nấu cám heo bằng cái chảo bộ đội cũ kỹ để cải thiện kinh tế gia đình đã in sâu vào tâm trí các con, các cháu. Cụ nhường phần ngon cho con, bản thân không thuốc lá, không cờ bạc, rượu chè, chỉ tập trung làm lụng, tiết kiệm và dành dụm để tạo dựng nền tảng cho con cháu.

Cụ không chỉ dạy con bằng lời nói mà bằng hành động. Cụ ngồi chỉ bài cho con từng hằng đẳng thức Toán học, dặn dò từng khái niệm Triết học, kinh tế chính trị học khi các con lên Đại học. Cụ luôn nhắc: "Đi học xa phải chú tâm ngay từ giờ đầu, ngày đầu, tháng đầu". Đó là kỷ luật của một người lính, nhưng cũng là tình yêu bao la của một người cha muốn con mình có một nền tảng vững chãi để bước vào đời.

Di Sản Tinh Thần Và
Sự An Yên Cuối Hành Trình

Cụ Phan Trọng Thắng sống một cuộc đời vô cùng tự nhiên và mạnh mẽ, không cầu kỳ, không khách sáo, cụ có thể ăn hai kg bún với nước mắm ớt, ăn 40 trứng vịt lộn, một nải chuối, một quả bưởi. Ở tuổi xưa nay hiếm, cụ vẫn duy trì một sức sống đáng kinh ngạc: tự chăm sóc bản thân, ăn uống khỏe mạnh, đầy đủ và đặc biệt là không bao giờ muốn làm phiền con cháu; không nằm liệt ngày nào, minh mẫn đến hơi thở cuối cùng, nhớ rõ từng người trong gia đình, dòng họ.

Những ngày lễ Tết, hình ảnh cụ quây quần bên con cháu, mừng tuổi, chúc sức khỏe, dặn dò sống tử tế, không tranh đua vụ lợi trở thành ký ức ấm áp; cụ đã tạo dựng cho các con có nghề nghiệp, công ăn việc làm ổn định, có tài sản và nhà cửa ổn định.
Những năm tháng hưu trí, cụ chuyển sang nghiên cứu Kinh Dịch với sự say mê và quyết liệt như khi còn làm cách mạng. Cụ xem Kinh Dịch để giúp người, giúp đời mà không bao giờ lấy một đồng thù lao. Di sản lớn nhất cụ để lại không chỉ đơn thuần là tiền bạc, của cải, mà là Huân chương chiến sỹ vẻ vang, huân chương Kháng chiến hạng Nhì, là Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng, và trên hết là cái tên Phan Trọng Thắng, “Bác 6 Thắng” – một cái tên gắn liền với sự tử tế, sự trọn vẹn và lòng tự trọng.

Khoảnh khắc cụ ra đi vào đầu năm Bính Ngọ thật thanh thản. Sự ra đi ấy không phải là sự kết thúc, mà là sự hoàn tất của một bản trường ca đầy kiêu hãnh. Cụ đã sống một cuộc đời trọn vẹn: trọn với nước, vẹn với nhà. Hình bóng cụ – người đàn ông với đôi mắt cương nghị nhưng nụ cười bao dung vẫn luôn dõi theo, mỉm cười trước sự trưởng thành, thành đạt của con cháu – sẽ mãi là dòng suối ấm áp chảy trong huyết quản của các thế hệ con cháu sau này.

Lời Dặn Dò

Bố không mong gì hơn… chỉ mong nhìn thấy các con sống yên ổn, vui vẻ. Anh em trong nhà phải thương nhau, đùm bọc nhau.
Với các cháu… ông mong các cháu chăm ngoan, học hành nên người, sau này lớn lên sống có ích, biết kính trên nhường dưới, biết nhớ về cội nguồn.
 Còn mẹ các con… bố gửi lại cho các con. Cả đời mẹ đã vất vả rồi. Thay bố mà quan tâm, chăm sóc mẹ thật tốt các con nhé.
 Bố đã đi rồi… cũng không mong gì nhiều, chỉ mong gia đình mình luôn thuận hòa, ấm êm, trên dưới một lòng. Như vậy, là bố an lòng rồi…

Nghe kể chuyện Cuộc đời Cụ Phan Trọng Thắng