Di Sản Tinh Thần Và
Sự An Yên Cuối Hành Trình
Cụ Phan Trọng Thắng sống một cuộc đời vô cùng tự nhiên và mạnh mẽ, không cầu kỳ, không khách sáo, cụ có thể ăn hai kg bún với nước mắm ớt, ăn 40 trứng vịt lộn, một nải chuối, một quả bưởi. Ở tuổi xưa nay hiếm, cụ vẫn duy trì một sức sống đáng kinh ngạc: tự chăm sóc bản thân, ăn uống khỏe mạnh, đầy đủ và đặc biệt là không bao giờ muốn làm phiền con cháu; không nằm liệt ngày nào, minh mẫn đến hơi thở cuối cùng, nhớ rõ từng người trong gia đình, dòng họ.
Những ngày lễ Tết, hình ảnh cụ quây quần bên con cháu, mừng tuổi, chúc sức khỏe, dặn dò sống tử tế, không tranh đua vụ lợi trở thành ký ức ấm áp; cụ đã tạo dựng cho các con có nghề nghiệp, công ăn việc làm ổn định, có tài sản và nhà cửa ổn định.
Những năm tháng hưu trí, cụ chuyển sang nghiên cứu Kinh Dịch với sự say mê và quyết liệt như khi còn làm cách mạng. Cụ xem Kinh Dịch để giúp người, giúp đời mà không bao giờ lấy một đồng thù lao. Di sản lớn nhất cụ để lại không chỉ đơn thuần là tiền bạc, của cải, mà là Huân chương chiến sỹ vẻ vang, huân chương Kháng chiến hạng Nhì, là Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng, và trên hết là cái tên Phan Trọng Thắng, “Bác 6 Thắng” – một cái tên gắn liền với sự tử tế, sự trọn vẹn và lòng tự trọng.
Khoảnh khắc cụ ra đi vào đầu năm Bính Ngọ thật thanh thản. Sự ra đi ấy không phải là sự kết thúc, mà là sự hoàn tất của một bản trường ca đầy kiêu hãnh. Cụ đã sống một cuộc đời trọn vẹn: trọn với nước, vẹn với nhà. Hình bóng cụ – người đàn ông với đôi mắt cương nghị nhưng nụ cười bao dung vẫn luôn dõi theo, mỉm cười trước sự trưởng thành, thành đạt của con cháu – sẽ mãi là dòng suối ấm áp chảy trong huyết quản của các thế hệ con cháu sau này.