Nơi Ký Ức
Sống Mãi Theo Thời Gian

Có những người đi qua cuộc đời này rất lặng lẽ. Không ồn ào. Không phô bày. Không cần ai phải nhắc nhớ quá nhiều về những điều mình đã làm. Nhưng đến khi họ rời xa, người ở lại mới chợt hiểu rằng: có những khoảng trống không gì trên đời có thể lấp đầy được.

       Xem Hành Trình Cuộc Đời Ông

BỐ – NGƯỜI THẮP ÁNH SÁNG THIỆN LÀNH TRONG TÂM CON

Tuổi Thơ - Quê Hương Miền Trung

Ông Dương Hoàng Thu, pháp danh Như Đông, sinh năm 1941, quê ở Mộ Đức, Quảng Ngãi – là một người như thế.

Ông sinh ra từ miền đất nắng gió nên ở ông luôn có sự chịu đựng, bao dung và một nghị lực âm thầm. Ông không sống cho riêng mình. Cả một đời cứ lặng lẽ cho đi, lặng lẽ hy sinh, lặng lẽ yêu thương…

Sự Nghiệp 

Ông gắn bó với sự nghiệp giáo dục tại Trường Trung học Đoàn Kết quận 6, Thành phố Hồ Chí Minh.

Ông là một người thầy hiền lành, tận tụy, đem hết tâm sức của mình để dạy dỗ học trò. Ông không chỉ dạy chữ bằng tri thức của một người thầy mà còn dạy làm người bằng chính cuộc đời tử tế, ngay thẳng và nhân hậu.
Những năm tháng cuối đời, khi đôi mắt ông không còn nhìn thấy ánh sáng nữa, ai cũng nghĩ rằng cuộc sống của ông hẳn chỉ còn là những chuỗi ngày phụ thuộc, yếu đau và mệt mỏi. Nhưng không… chính vào lúc ấy, ánh sáng trong tâm ông lại sáng hơn bao giờ hết.

Dù phải ngồi trên xe lăn, dù bệnh đau, dù sức khỏe không còn như trước, ông vẫn cùng con gái út đi phát từng phần cơm từ thiện cho những người khó khăn. Mưa cũng đi. Nắng cũng đi. Chỉ cần còn có thể đi là ông vẫn muốn đi.

Bởi trong lòng ông, nỗi đau của người khác luôn là điều khiến ông day dứt. Mỗi mùa lễ Phật, ông cùng các con mang gạo, mang nhu yếu phẩm đi trao cho những mảnh đời cơ cực.
Có lẽ, ông không còn nhìn thấy mặt người nhận, nhưng ông lại nhìn rõ hơn ai hết nỗi thiếu thốn của con người bằng chính trái tim mình.

Tâm Thiện

Ông không nói nhiều về đạo. Ông cũng chưa từng nhận mình là một Phật tử thuần thành. Nhưng nếu có ai hỏi thế nào là sống đạo, thì có lẽ cuộc đời ông chính là câu trả lời đẹp nhất.
Ông sống hiền lành, nhân hậu, biết thương người, biết nhịn nhường, biết gieo điều thiện mà không cần ai biết đến. Những năm cuối đời, ông phát nguyện ăn chay trường để nuôi dưỡng tâm từ và thực hành hạnh phóng sanh. Dù bệnh đau hành hạ từng ngày, dù có lúc chỉ còn ăn được cháo với rau củ, ông vẫn chưa một lần “ngã mặn”.
Sự vững lòng ấy không phải ai cũng làm được. Đó là niềm tin. Là sự bền chí. Là cái tâm của một con người đã chọn điều thiện làm con đường cuối cùng cho cuộc đời mình.
Ông thường dặn dò các con: “Ở đời, mọi thứ đều có nhân quả. Con cứ sống thiện, làm thiện thì sẽ gặp quả lành. Ai cũng có nghiệp của riêng mình, con hãy làm những điều tốt nhất có thể”.
Ông luôn mong các con thương yêu nhau, đùm bọc nhau, cùng nhau hiếu kính với mẹ, cùng nhau giữ lấy nếp nhà.
Ông không cần các con phải làm điều gì thật lớn lao. Điều ông mong, chỉ là các con biết sống tốt, sống thuận hòa, sống có nghĩa có tình và biết nắm tay nhau đi qua những tháng năm còn lại.
Khi rời xa cõi tạm, ông không mang theo gì ngoài nghiệp và tâm. Ông đã để lại một tâm nguyện đầy ánh sáng: Số tiền phúng điếu được trao tặng cho Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo TP.HCM, theo chương trình “Một người nhắm mắt giúp nhiều người sáng mắt”. Ông từng nói: “Mắt bố không thấy đường là một nỗi khổ. Nếu khi bố nằm xuống mà giúp được người khác tìm lại ánh sáng, thì bố vui lắm.”
Và khi tâm nguyện ấy được thực hiện, đó không chỉ là một việc làm thiện, mà là sự tiếp nối của lòng từ bi – một hạt giống lành mà ông đã gieo vào đời, vào con cái, và vào những người chưa từng quen biết.

Với ông, gia đình là nơi thiêng liêng nhất.
Là điều ông thương nhất.
Là điều ông lo nhất.
Và cũng là điều ông không bao giờ buông xuống được, ngay cả khi sức đã cạn.

Gia Đình - Nơi Thiêng Liêng Nhất

Trong gia đình, 2 vợ chồng ông mỗi người đảm nhận một vai trò riêng, nhưng lại hòa quyện với nhau để tạo nên một mái ấm đủ đầy yêu thương. Ông là người trực tiếp dạy dỗ 2 anh em từ những điều nhỏ bé nhất, từ cách viết chữ, cách làm bài và hơn hết là dạy cách làm người - sống tử tế, biết lễ phép và biết nghĩ cho người khác. Những buổi tối bên bàn học, hình ảnh người bố kiên nhẫn giảng từng bài, sửa từng lỗi sai, đến nay vẫn còn in đậm trong ký ức các con như một phần tuổi thơ rất đẹp.
Ông Thu là người hiền lành, nhẹ nhàng, luôn âm thầm lo cho các con từ bữa ăn đến giấc ngủ, bằng một tình thương lặng lẽ mà sâu nặng. Còn Vợ thì mạnh mẽ, tảo tần gánh vác kinh tế gia đình, để cuộc sống luôn vững vàng. Hai con người, hai cách yêu thương khác nhau, nhưng đều dành trọn đời mình cho các con.
Năm cô con gái 11 tuổi, ông rời Việt Nam. Đó không chỉ là một cuộc chia xa đơn thuần, mà là sự hy sinh rất lớn của một người cha, mang theo khát vọng một ngày nào đó có thể mở ra cho các con một chân trời mới, với tri thức mới và một tương lai tốt đẹp hơn.

Đến năm 2005, gia đình ông được đoàn tụ tại Mỹ. Đó là thành quả của biết bao năm hy sinh, cố gắng và chờ đợi. Nhưng rồi theo dòng đời, mỗi người con lại có một con đường riêng, một chí hướng riêng để bước tiếp hành trình của mình.
Đến năm 2015, ông Thu quyết định hồi hương, trở về Việt Nam để sống những năm tháng cuối đời trên quê hương thân thuộc. Với ông, đó không chỉ là trở về với đất mẹ, mà còn là trở về với cội nguồn, với sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn. Gia đình lại một lần nữa chia nhau hai nơi, nhưng lần này là để thực hiện tâm nguyện của ông - được sống và rồi an nghỉ trên chính quê hương mình.
Nhìn lại chặng đường ông đã đi qua, các con càng thấm thía hơn hai chữ “hy sinh” và “nhân duyên”. Ông đã gieo những hạt giống thiện lành bằng chính cuộc đời mình - từ việc chấp nhận rời xa gia đình vì tương lai của các con, đến việc trở về quê hương để khép lại một hành trình trọn vẹn hơn trong ký ức.

Những năm tháng đầu nơi xứ người, ông vừa học, vừa làm, chắt chiu từng đồng, từng lần gửi về, từng lá thư gửi về nhà, như gửi cả nỗi nhớ thương và trách nhiệm của mình vào đó. Mỗi dòng thư không chỉ là lời kể, mà còn là tình thương, là trách nhiệm và là nỗi lòng của một người Bố luôn đau đáu hướng về gia đình. Mỗi sáng Chủ nhật, cả nhà lại quây quần bên điện thoại, chỉ để chờ nghe giọng của nhau. Những phút giây ấy tuy ngắn ngủi, nhưng lại chất chứa biết bao niềm vui, nỗi nhớ và hạnh phúc.
Mỗi năm đến sinh nhật các con, ông đều cố gắng gửi tiền về. Không phải bởi giá trị vật chất, mà bởi ông muốn các con cảm nhận được rằng, dù ở cách xa nửa vòng trái đất, tình yêu thương của Bố vẫn chưa bao giờ vơi cạn.

"Giờ ông đã đi xa rồi. Những ngày sum họp sẽ có một khoảng trống chẳng ai gọi thành lời.
Sẽ có những lúc các con chợt nhớ bố đến quặn lòng chỉ vì một câu nói cũ, một thói quen cũ, một hình ảnh quen thuộc không bao giờ còn thấy lại nữa.
Ông ra đi, chỉ là mất đi hình tướng. Nhưng trong trái tim của mẹ và các con, ông vẫn luôn hiện hữu – như một dòng suối ấm, như một ngọn đèn không tắt. "

Lời Dặn Dò

"Bố còn ở lại trong cách các con đối xử với nhau.
Bố còn ở lại trong từng điều thiện lành mà gia đình mình tiếp tục làm.
Bố còn ở lại trong những lời dạy giản dị mà thấm sâu.
Bố còn ở lại trong sự hy sinh lặng lẽ của mẹ.
Và bố còn ở lại, rất sâu, trong tim của từng người con, người cháu – như một nỗi nhớ không bao giờ nguôi, như một bóng hình đi suốt cả cuộc đời cũng không thể quên."

Nghe kể chuyện Cuộc đời Ông Dương Hoàng Thu