Với ông, gia đình là nơi thiêng liêng nhất.
Là điều ông thương nhất.
Là điều ông lo nhất.
Và cũng là điều ông không bao giờ buông xuống được, ngay cả khi sức đã cạn.
Gia Đình - Nơi Thiêng Liêng Nhất
Ông luôn mong các con thương yêu nhau, đùm bọc nhau, cùng nhau hiếu kính với mẹ, cùng nhau giữ lấy nếp nhà. Ông hiểu cả những lúc mẹ nghiêm khắc, la rầy, bởi ông biết trong từng lời nói ấy là cả một đời tảo tần, là bao nhọc nhằn mẹ đã gánh vì chồng, vì con, vì gia đình này.
Ông không cần các con phải làm điều gì thật lớn lao. Điều ông mong, chỉ là các con biết sống tốt, sống thuận hòa, sống có nghĩa có tình và biết nắm tay nhau đi qua những tháng năm còn lại.
Khi rời xa cõi tạm, ông không mang theo gì ngoài nghiệp và tâm. Ông đã để lại một tâm nguyện đầy ánh sáng: Số tiền phúng điếu được trao tặng cho Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo TP.HCM, theo chương trình “Một người nhắm mắt giúp nhiều người sáng mắt”. Ông từng nói: “Mắt bố không thấy đường là một nỗi khổ. Nếu khi bố nằm xuống mà giúp được người khác tìm lại ánh sáng, thì bố vui lắm.”
Và khi tâm nguyện ấy được thực hiện, đó không chỉ là một việc làm thiện, mà là sự tiếp nối của lòng từ bi – một hạt giống lành mà ông đã gieo vào đời, vào con cái, và vào những người chưa từng quen biết.