Với ông, gia đình là nơi thiêng liêng nhất.
Là điều ông thương nhất.
Là điều ông lo nhất.
Và cũng là điều ông không bao giờ buông xuống được, ngay cả khi sức đã cạn.
Gia Đình - Nơi Thiêng Liêng Nhất
Trong gia đình, 2 vợ chồng ông mỗi người đảm nhận một vai trò riêng, nhưng lại hòa quyện với nhau để tạo nên một mái ấm đủ đầy yêu thương. Ông là người trực tiếp dạy dỗ 2 anh em từ những điều nhỏ bé nhất, từ cách viết chữ, cách làm bài và hơn hết là dạy cách làm người - sống tử tế, biết lễ phép và biết nghĩ cho người khác. Những buổi tối bên bàn học, hình ảnh người bố kiên nhẫn giảng từng bài, sửa từng lỗi sai, đến nay vẫn còn in đậm trong ký ức các con như một phần tuổi thơ rất đẹp.
Ông Thu là người hiền lành, nhẹ nhàng, luôn âm thầm lo cho các con từ bữa ăn đến giấc ngủ, bằng một tình thương lặng lẽ mà sâu nặng. Còn Vợ thì mạnh mẽ, tảo tần gánh vác kinh tế gia đình, để cuộc sống luôn vững vàng. Hai con người, hai cách yêu thương khác nhau, nhưng đều dành trọn đời mình cho các con.
Năm cô con gái 11 tuổi, ông rời Việt Nam. Đó không chỉ là một cuộc chia xa đơn thuần, mà là sự hy sinh rất lớn của một người cha, mang theo khát vọng một ngày nào đó có thể mở ra cho các con một chân trời mới, với tri thức mới và một tương lai tốt đẹp hơn.
Đến năm 2005, gia đình ông được đoàn tụ tại Mỹ. Đó là thành quả của biết bao năm hy sinh, cố gắng và chờ đợi. Nhưng rồi theo dòng đời, mỗi người con lại có một con đường riêng, một chí hướng riêng để bước tiếp hành trình của mình.
Đến năm 2015, ông Thu quyết định hồi hương, trở về Việt Nam để sống những năm tháng cuối đời trên quê hương thân thuộc. Với ông, đó không chỉ là trở về với đất mẹ, mà còn là trở về với cội nguồn, với sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn. Gia đình lại một lần nữa chia nhau hai nơi, nhưng lần này là để thực hiện tâm nguyện của ông - được sống và rồi an nghỉ trên chính quê hương mình.
Nhìn lại chặng đường ông đã đi qua, các con càng thấm thía hơn hai chữ “hy sinh” và “nhân duyên”. Ông đã gieo những hạt giống thiện lành bằng chính cuộc đời mình - từ việc chấp nhận rời xa gia đình vì tương lai của các con, đến việc trở về quê hương để khép lại một hành trình trọn vẹn hơn trong ký ức.
Những năm tháng đầu nơi xứ người, ông vừa học, vừa làm, chắt chiu từng đồng, từng lần gửi về, từng lá thư gửi về nhà, như gửi cả nỗi nhớ thương và trách nhiệm của mình vào đó. Mỗi dòng thư không chỉ là lời kể, mà còn là tình thương, là trách nhiệm và là nỗi lòng của một người Bố luôn đau đáu hướng về gia đình. Mỗi sáng Chủ nhật, cả nhà lại quây quần bên điện thoại, chỉ để chờ nghe giọng của nhau. Những phút giây ấy tuy ngắn ngủi, nhưng lại chất chứa biết bao niềm vui, nỗi nhớ và hạnh phúc.
Mỗi năm đến sinh nhật các con, ông đều cố gắng gửi tiền về. Không phải bởi giá trị vật chất, mà bởi ông muốn các con cảm nhận được rằng, dù ở cách xa nửa vòng trái đất, tình yêu thương của Bố vẫn chưa bao giờ vơi cạn.