Ông bà vào thị xã Quy Nhơn để trốn. Một đứa mới ba tuổi, một đứa bảy tháng tuổi nằm trên tay mẹ. Vừa về tới Quy Nhơn chưa ổn định thì được tin báo địch đang truy lùng. Ông bà lại bế các con di chuyển nhiều nơi rồi mới đến Sài Gòn.
Đến năm 1967, chồng bà liên lạc gặp được anh em cùng cơ sở vào Sài Gòn rồi tiếp tục gặp các đồng đội đơn vị T4 hoạt động Cách mạng. Đến năm 1968, ông bà tiếp tục công tác giao liên.
Ban ngày, bà vẫn là người phụ nữ bình thường lo cơm nước, chăm con, may vá, buôn bán lặt vặt để che mắt địch. Nhưng khi đêm xuống, bà lại âm thầm tiếp tế, đưa tin, lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho bộ đội.
Rồi mùa xuân năm 1975 cũng đến.
Giữa dòng người vỡ òa trong ngày đất nước thống nhất, ông bà ôm nhau khóc. Những giọt nước mắt của bao năm sống trong hiểm nguy và thấp thỏm cuối cùng cũng được trút xuống. Khi ấy, bà đang mang thai người con gái út.
Chiến tranh kết thúc, nhưng cuộc sống vẫn chưa bao giờ dễ dàng.
Những năm tháng bao cấp nghèo khó tiếp tục đè nặng lên vai ông bà. Có những bữa tối cả nhà ăn khoai lang thay cơm. Củ ngon nhất luôn dành cho con. Phần còn lại thì nhận về mình. Trong ký ức các con, chưa bao giờ mẹ để gia đình thiếu đi tình thương hay nề nếp.
Sau ngày giải phóng, ông bà mở một tiệm may nhỏ để mưu sinh. Ông giỏi nghề, còn bà tháo vát quán xuyến mọi việc. Cơ sở dần phát triển tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người.
Trong công việc, bà là người phụ nữ mạnh mẽ, thẳng tính, nghiêm túc và không chấp nhận sự gian dối. Ai từng làm việc với bà đều nể cái uy của bà, dù bà chưa từng nói lời lớn tiếng.
Nhưng khi trở về nhà, bà lại là một người mẹ vô cùng nghiêm khắc.
Bà dạy con từ những điều nhỏ nhất: ngồi ăn phải ngay ngắn, nói năng phải lễ phép, đi đứng phải đàng hoàng. Trong nhà tuyệt đối không được nói tục hay hỗn hào với người lớn mà phải sống ngay thẳng.
Có những lần các con bị đòn roi vì làm sai. Ngày đó, ai cũng sợ mẹ. Nhưng lớn lên rồi mới hiểu, phía sau những trận đòn ấy là tình thương sâu nặng của một người mẹ chỉ mong con mình nên người.
Nhiều đêm, sau khi đánh con xong, bà lại là người lặng lẽ khóc trước.
Bà thương con, nhưng không biết nói bằng những lời dịu dàng. Tình thương của bà nằm trong từng bữa cơm, trong những đêm thức khuya may đồ kiếm tiền, trong những lần nhịn ăn nhịn mặc để dành cho con điều tốt đẹp nhất.